Hướng dẫn chơi bài tá lả xuyên đêm

Châu thì lo mix cuộn Buồn Tàn Thu, 16 bài lọc lại còn 12 bài. Tôi chơi bạo thêm một cuộn nữa với hòa âm của thầy Thiên. Tội nghiệp thầy Thiện, tối nào cũng ghé chơi bài tá lả phòng thu coi con bé hát ra làm sao, mà đã chỉ cho hát ngay từ lúc thu basic.

Ðã ghi sẵn hết rồi, hát qua một lần rồi. Giờ thu lại, thầy vẫn đến… Có anh ở đó, ít ra khi em hát, có người hiểu em hát cái gì. John rất giỏi, tuy có game tá lả thể thay anh chỉ dẫn những chỗ hỏng, nhưng người Mỹ, họ có biết mình hát cái gì kia? Ðiều đó cũng làm tụi em không có fi-lình lúc hát….
Ðối với những ca sĩ già (nói theo Lan Làng Văn), nhịp nhàng sẵn đánh tá lả trong đầu chúng tôi, dù không giỏi nhạc, không tốt nghiệp ở trường (có nghĩa là… ít học như anh Trần Quang Hải từng viết trên báo). Song ông Trời cho chúng tôi cái lỗ tai cộng thêm mớ kinh nghiệm tròm trèm 35 năm. Ðưa bất cứ nhạc điệu game tá lả nào chúng tôi cũng cân hồ ráo.

Chơi game đánh bài tiến lên miễn phí

Chơi game đánh bài tiến lên miễn phí

Giọng hát có, nhịp nhàng tốt. Chưa đủ. Không đủ. Phải hát game bài tiến lên bằng tất cả rung động của con tim, như Yêu anh bằng trái tim em vậy. Có vậy người ca sĩ mới chuyển đạt được đến người nghe tất cả hết ý, tình, người viết gửi gấm, ký thác ở tác phẩm của họ.

Ca sĩ là dấu gạch nối giữa người viết và game bài tiến len người nghe.
Hát bằng cả con tim mình. Thoạt nghe thì rất dễ, mà chẳng phải vậy. Giọng hát hay, kỹ thuật cao, giỏi nhạc, tốt nghiệp ở một tỷ trường âm nhạc cũng không hay bằng một tiếng hát được cất lên từ một trái tim luôn rực lửa yêu và đam mê.

Ðam mê game bài tiến lên miến phí đó là mê hát chứ không phải là mê… hoặc.
Như tôi hay nghe Tuấn Vũ, bởi trong giọng hát đó tôi nhìn được, cảm nhận được nỗi cô đơn buồn bã. Tiếng hát Carol Kim, tôi nghe hệt tiếng kêu thảm thiết, thống khổ của một đời người.

Nỗi cô đơn buồn bã, nỗi thống chơi game đánh bài tiến lên miễn phí khổ thê thiết kia từ trong tiếng hát, bung ra từ một trái tim, òa vỡ, tan biến vào tâm hồn người nghe.

Ðọng lại ở đó, thành một nỗi buồn, không bao giờ tan. Như nỗi buồn Trương Chi, song nước mắt Mỵ Nương của thế kỷ 20 đây, nếu game bài có, cũng không đủ sức làm tan vỡ.
Tôi muốn thích nghe các bạn tôi hát. Và thật là kỳ quái, tôi chẳng bao giờ nghe… tôi hát cả.

Chỉ thỉnh thoảng, ở trên xe, nghe cuộn băng mới thu, vừa mix xong để lần khuyết điểm. Ðể bạn bè nghe, phê bình, trước khi phát hành game bài tiến lên miễn phí rồi… dẹp. Vì sao? Vì tôi nghĩ rằng tại sao như vậy? Tôi còn có thể… khá hơn được chứ.

Đánh tá lả được biết là một môn nghệ thuật

Đánh tá lả được biết là một môn nghệ thuật

Và tôi làm lại. Cho dù cuộn băng đó được thu từ năm 1985, giờ tôi thu lại với lòng tự tin. Tôi sẽ hát… tới hơn, bởi vi tôi đã… chín. Và như một ngọn đèn trước khi tắt bao giờ cũng bùng sáng dữ dội. Tôi yêu hát như chưa bao giờ yêu đến thế.
Biết đâu chừng ngày mai, tôi chẳng còn thức dậy nữa. Biết đâu từ sáng mai tiếng hát từ giã tôi mà đi. Biết đâu mà, sáng mai mọi người quay lưng lại tôi.

Biết đâu mà… biết đâu chừng. Ðiều gì cũng có thể xảy ra hết. Thế cho nên ngày nào tôi cũng ôm nhạc đi. Ngày nào tôi cũng gân cổ, nhắm mũi, nhắm mắt lại mà hát. Như chưa bao giờ được hát. Như sợ chẳng còn hát được nữa. Ôi, tôi yêu cái bài hát, cái micro, cái phòng thu biết là bao nhiêu.
Trong suốt đời tôi, tôi chỉ có thể làm được một chuyện khả dĩ có thể được mọi người, mọi giới chấp thuận. Ðó là việc tôi đã bắt đầu và liên tục làm trong vòng 37 năm. Hát.

Leave a Reply